Hồi Đó, Tết Về Ngay Trước Mũi...
Nói chớ, Tết quê mình hồi đó ngộ lắm, không có cần ai nhắc,
cũng chẳng đợi tới lúc lột lịch mới biết. Cứ hễ thấy cái nắng nó bắt đầu hanh
hanh, gió thổi hơi hiu hiu là tự nhiên cái bụng nó thấy nôn nao hà.
Cái mùi đầu tiên mà mình hít vô phổi được là mùi rơm. Rơm
lúa mới nó thơm một cách kỳ cục, nó không có nồng nặc mà nó cứ lẩn quẩn, ngai
ngái ngay đầu mũi. Đi ngang mấy cái cây rơm mới chất trước sân, thấy mấy con gà
túc tắc bươi tìm lúa sót, tự nhiên thấy cái nhà mình nó ấm áp lạ lùng. Cái mùi
đó nó kỳ diệu lắm, nó báo cho mình biết là lúa đã đầy bồ, và một năm vất vả
cũng sắp tới hồi nghỉ ngơi.
Mà hễ nhắc tới nghỉ ngơi là cả xóm bắt đầu rộn lên cái vụ
bánh trái. Vui nhứt là lúc quết bánh phồng. Hồi đó cả xóm có khi chỉ có một cái
cối đá to đùng hà, nên nhà này nấu xôi xong là bưng qua nhà kia, tụi nhỏ tụi lớn
gì cũng xúm vô một chỗ. Nghe cái tiếng "cộc... cộc..." của cái chày gỗ
nện xuống xôi mà nó sướng tai gì đâu. Mấy ông chú, mấy anh thanh niên thì lo đứng
phía sau đạp đòn, người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại mà miệng thì cứ cười nói
rôm rả. Còn mấy bà, mấy chị thì khéo léo hơn, ngồi phía trước trộn xôi, canh
sao cho hành, ngò, gia vị nó thấm đều. Cứ mỗi nhịp chày xuống là một lần trở
tay, nhịp nhàng như một điệu múa vậy đó.
Bánh quết xong thì đem ra cán mỏng, phơi kín trên mấy cái
chiếu mới tinh ngoài sân. Nhìn cái sân bánh trắng phau, tròn trịa nằm dưới nắng,
thấy nó đã con mắt dễ sợ. Con nít thì đứa nào cũng giống nhau, cứ chạy lanh
quanh mấy tấm bánh đó, mắt thì cứ canh me miếng nào bể góc là "chộp"
liền. Ăn cái miếng bánh sống đó nó ngọt, nó thơm mùi nếp, mùi hành... nghĩ lại
còn thấy thèm.
Nhưng mà, vui thì vui thiệt chớ không có quên
cái nhiệm vụ trọng đại nhứt của cái xứ "6 tháng mặn, 6 tháng ngọt"
này. Hồi đó, hễ gió chướng bắt đầu về, nước rạch dâng lên đỏ âu màu phù sa cũng
là lúc nước mặn chực chờ ngoài cửa ngõ. Bởi vậy, mấy ngày giáp Tết là nhà nào
nhà nấy lo quýnh quáng chuyện trữ nước.
Mấy cái thạp da
bò, lu khạp trong nhà là phải cọ rửa cho sạch để đựng nước ngọt. Mà nhiêu đó
đâu có đủ xài cho tới ra giêng. Thế là mấy cha, mấy chú lại hì hục đào "ao
trên" bên hông nhà. Đào xong rồi trải bạt xuống, đi gánh từng đôi nước ngọt
từ kinh đổ vô đầy ắp để dành. Nhìn mấy cái ao bạt xanh xanh nằm cạnh sân bánh
phồng trắng tinh, tự nhiên thấy cái Tết nó vừa đủ đầy, mà cũng vừa thấy thương
cái sự lo toan của bà con cho cả nhà suốt mùa khô hạn.
Đứng trước nhà buổi
chiều, nhìn gió lùa qua đám rơm, qua mấy tấm bánh phơi dở, nhìn mặt nước trong
ao bạt lung linh dưới nắng xế, tự nhiên trong lòng biết Tết sát bên hông rồi.
Người ta không có hỏi nhau là "Mấy ngày mấy tháng chạp rồi?", mà người
ta nhìn trời nhìn đất rồi cười nói với nhau: "Tết tới nơi rồi đó
nghen!".
Chỉ cần hít một hơi thiệt sâu cái mùi rơm, mùi nước ngọt mới trữ, là tự nhiên mọi ký ức nó ùa về, rõ mồn một như mới hồi hôm qua vậy. Nguồn: Gallo Coffee & credit Gemini.